Anh chàng có bệnh hay ghen

     
Palatino LinotypeBookerlyMinionSegoe UIRobotoRoboto CondensedPatrick HandNoticia TextTimes New RomanVerdanaTahomaArial


Bạn đang xem: Anh chàng có bệnh hay ghen

Anh bế bé gái sải bước về phía trước, cô đuổi theo anh ở phía sau, cô nhỏ xíu ở trong ngực anh cười khanh khách hàng không ngừng.“Chị kia thật sự khôn cùng ngốc, đúng không?” Anh nhẹ giọng chơi với cô bé.“Khốn kiếp!” Diệp Hàm hương hung hăng mắng anh.“Ngu ngốc… Khốn kiếp…” Cô gái nhỏ đi theo lũ họ bi bố bi bô nói theo.Hai người bất giác le lưỡi, y hệt như đã làm cho chuyện sai trái.Phòng truyền thanh phát thông báo tìm phụ huynh của cô bé xíu đi lạc. ở đầu cuối cô nhỏ nhắn cũng gặp gỡ được chị em của mình. Diệp Hàm hương xoay người, muốn về chỗ thao tác làm việc thì bị Lục Hãn Thư kéo lại.“Anh ước ao làm gì?” Anh cứ hấp dẫn cô đi tới đầu hành lang bên kia.“Em còn phải thao tác làm việc đó!” Thấy anh ko nói tiếng nào, cô cau mày kháng nghị ko ngừng.Kéo cô vào thang máy, cửa ngõ thang máy khoan thai đóng lại, anh không thể chờ đợi đến tầng sản phẩm công nghệ năm mươi, đẩy cô đến cạnh bên tường, bao phủ môi mình lên môi cô hôn điên cuồng.Cô bất thần không kịp phòng bị gì cả, nụ hôn của anh ý quả thật rất nóng bỏng đến độ làm cho cô bắt buộc thở nổi, mắt ko ngừng chú ý đến số tầng đã nhảy trong thang máy.Bàn tay anh lần mò vào vạt áo sơ mi của cô, cách áo con trước ngực cô xoa xoa nắn nắn không ngừng.“Đừng… giới hạn lại…” Cô vô cùng sợ cửa ngõ thang máy vẫn chợt xuất hiện thêm và mọi tín đồ sẽ thấy hết dẫu vậy anh lại hoàn toàn không nhằm ý.Cho đến lúc Diệp Hàm mùi hương véo thật mạnh tay vào thắt lưng của anh, anh đau đến mức nhăn phương diện cau mày mới dừng lại động tác điên cuồng, buông cô ra rồi quay đầu thở hổn hển.Cô hoàn toàn có thể cảm nhận thấy anh mất mát, chỉ là… cô ko thể thỏa mãn nhu cầu anh giữa nơi công cộng thế này được, ko biết lý do thấy anh mất non cô cũng thấy mình khổ cực không kém.Cô lập cập sửa thanh lịch lại xống áo của mình, kế tiếp tiến lên từ bỏ phía sau bao phủ lấy anh, “Sau khi tan làm, tới đón em về đơn vị được không?”Lục Hãn Thư xoay lại nhìn cô, vẻ mặt cực kỳ vui thích y như đứa trẻ con được fan lớn mang đến một lời hứa hẹn cam kết, anh nghiêm túc gật đầu.“Vậy em đi xuống thao tác làm việc đây.” Cô thấy anh không còn mất mát đau buồn nữa, mừng húm nói.“Ừ.” Anh vỗ vỗ bả vai cô.Đến tầng năm mươi thì anh ra khỏi thang trang bị còn cô thì nhấn xuống tầng dưới, anh quan sát ra bầu trời ở tầng năm mươi, xanh ngắt cao vời vợi trọng điểm trạng như lạc lõng ở khu vực xa.Diệp Hàm Hương quay trở về tầng lầu thao tác thì phát hiện nay mọi ánh mắt xung quanh đang đổ dồn về cô. Cô vội vàng đi làm các bước của mình Lương tiểu Tây đang chạy tới, vẻ mặt khôn cùng hâm mộ, cười cười nhưng lại ko nói câu nào.


Xem thêm: Bệnh Lột Da Tay Chân, Nguyên Nhân Và Cách Chữa Trị, Tróc Da Tay Phải Làm Sao

*

“Tiểu Tây, cậu làm gì vậy?” Nhìn cỗ dạng của Lương tiểu Tây, cô nhịn không được mỉm cười cười.“Tiểu Hương, các bạn trai của cậu… là Lục tổng ư?” Lương tè Tây hỏi cơ mà như thể không phương pháp nào tin được.“Ừ.” Cô ngượng ngùng gật đầu.“Thật mến mộ quá nha! Lục tổng cũng chính là bạch mã hoàng tử trong tâm địa của đông đảo người bọn họ ở đây.” Lương tiểu Tây lộ vẻ mặt mê trai, “Hai tín đồ biết nhau như thế nào?”“Nói ra khôn xiết dài dòng, thao tác làm việc cho xuất sắc đi, tò mò quá rồi đó!” Diệp Hàm mùi hương vỗ vỗ trán Lương tiểu Tây, sau đó vội đi làm việc của mình.“Mình thật sự ước ao biết chết đi được.” Lương tiểu Tây ở phía sau lưng cô không chịu đựng buông tha.“Không là không!” Diệp Hàm Hương không thích nói đến mọi người biết bởi vì đối với cô cơ mà nói tất cả mọi máy giống như một giấc mơ, cô lo lắng tất cả mọi chuyện sẽ như bọt khí trong ko trung ko cẩn thận sẽ bị vỡ rồi rã thành mây khói, y như bong nhẵn xà phòng, thật đẹp nhất đẽ, thật xinh xinh cũng thiệt nhiều color làm cho tất cả những người ta bất tỉnh ngây tuy nhiên trong giây phút lại tan biến mất, những thứ nát vụn làm cho người ta tỉnh mộng, trở lại thực tại trằn trụi cho xám xịt, cô siêu sợ rất băn khoăn lo lắng mọi chuyện đã như thế.“Hẹp hòi!” Lương tiểu Tây không thể ‘khai thác’ bất cứ thông tin gì từ cô, bực tức cầm chổi lông gà thay đổi lại sản phẩm hóa.Diệp Hàm Hương cùng bất đắc dĩ nhìn Lương tiểu Tây không đồng ý cười khẽ.Rốt cuộc đến khi tan việc, Lục Hãn Thư bước nhanh tới, kéo Diệp Hàm hương đi ngay.“Em chưa dọn trang bị xong, xống áo trên bạn cũng chưa thay.” Cô không biết lý do anh lại gấp gáp như thế.“Ngày mai lau chùi và vệ sinh cũng được, áo quần ngày mai ráng cũng không sao, bọn họ hãy rời ra khỏi đây trước.” Anh cầm cố lấy tay cô.“Anh làm thế nào vậy?” Cô tò mò nhìn anh, biểu lộ này khác nhau với phong cách ung dung, đĩnh đạc ngày thường.“Không gồm gì, chỉ mong mỏi tranh thủ thời hạn được ở ngay gần em…” Anh quay đầu lại, cười xấu xa.“Anh…” Cô đã nhìn rõ ý đồ khuất tất qua vẻ khía cạnh này của anh, lời trách cứ tới mồm lại quan yếu nói ra, mặc mang đến anh kéo đi.Nhanh chóng chuyển cô vào trong xe, Lục Hãn Thư lái ô tô đi xuống đường lớn, thỉnh thoảng lại nhìn vào kính chiếu hậu, vẻ mặt bao gồm chút hốt hoảng.“Này, không hẳn là anh vẫn kết hôn rồi chứ?” Cô bi hùng cười quan sát anh.“Bậy bạ!” Anh vừa chuyên tâm tài xế vừa chú ý vào kính chiếu hậu.“Vậy anh đang tránh né mẫu gì? bọn họ không thể quang đãng minh chủ yếu đại ở cùng cả nhà sao?” Diệp Hàm Hương khó tính hỏi.“Anh bao gồm một con bạn thân, cũng thuộc anh to lên tự nhỏ, cô ấy hy vọng anh mời đi ăn tối, anh không chấp nhận cũng cần yếu từ chối, đành tránh mặt không chạm chán trước đã.” Anh cười khổ phân tích và lý giải với cô.“Khoan… tại sao không mời cô ấy cho nhà em cần sử dụng cơm?” Cô tò mò và hiếu kỳ hỏi.“Đứa ngốc! Cô ấy… Sao cô ấy có thể nạp năng lượng cơm cùng với chúng ta được?” Lục Hãn Thư dở khóc dở cười nhìn cô, nghĩ rằng cô ngốc yêu cầu không biết thế nào là “tình địch”.“Tại sao lại ko thể, cô ấy là chúng ta của anh thì cũng là chúng ta của em mà.” Cô mở to đôi mắt ngây thơ hỏi ngược lại anh.“Bởi bởi cô ấy phù hợp anh.” Lục Hãn Thư lại chú ý vào kính chiếu hậu, rút cuộc cũng thở phào dịu nhõm.“Thích anh?” Diệp Hàm Hương nuốm lấy ống ống tay áo của anh, “Vậy em chẳng yêu cầu là người đã chen ngang vào sao?”“Đứa ngốc! Cô ấy mê say anh không tức là anh cũng thích cô ấy, anh chỉ phù hợp em thôi!” Anh mỉm cười nói.“Nhưng cô ấy sẽ ảnh hưởng tổn thương! vậy nên thì thiệt không công bằng cho cô ấy.” Diệp Hàm Hương nhìn ra cửa sổ, khuôn mặt thoáng buồn, bởi vì suy bụng ta ra bụng người, đã chính góc nhìn thấy anh cùng cô nàng kia đi thông thường với nhau, cô vô cùng rõ cảm hứng đó, vô cùng khổ sở.“Ngốc quá đi! Yêu chính là yêu cơ mà không yêu thì vẫn là không yêu, em lựa chọn anh thì cảm giác Lý Ngạo Thiên là không công bình sao? cảm hứng thích một fan rất quan lại trọng, cần yếu thấy cô ấy uất ức, nhức thương mà mừng đón được đâu. Haizz… cô gái nhỏ dại của anh à, em vĩnh viễn không hiểu biết được điều này!” Anh xoa xoa tóc cô, thanh thanh trách cứ tuy thế trong giọng nói rõ ràng là rất là yêu thương, cưng chiều.“Không yêu cầu vậy! chỉ cần em thấy hai người đã từng yêu quý nhau mà lại em lại xen ngang vào.” Cô tương đối tủi thân nói.“Đứa ngốc! Không mê thích thì anh sẽ không còn cần, lại càng không hào hứng với trò mập mờ này nọ, em bắt đầu là người anh mê say nhất, anh vô cùng rõ xúc cảm của mình, hoàn hảo và tuyệt vời nhất không sai.”Xe chạy mang lại nhà trọ của cô, bầy họ xuống xe.“Thẩm Hạo! Lệnh đến cậu trong vòng ba ngày nên giúp bản thân giải quyết chấm dứt chuyện của Lộ Lily, giả dụ không sau này cậu không cần đến gặp gỡ mặt bản thân nữa.” Lục Hãn Thư cầm điện thoại di hễ ra ‘tối hậu thư’ mang lại Thẩm Hạo, không ngóng Thẩm Hạo đáp lại liền cúp máy.Một tay bao bọc lấy Diệp Hàm Hương, cả hai sải bước tới lầu.Cửa chống mở ra, phía bên trong là một gian phòng sạch mát sẽ, ấm áp, đóng cửa lại mặt khác dán bạn cô lên cánh cửa, nụ hôn như mưa rơi tới tấp lên môi Diệp Hàm Hương.“Đừng, buông em ra!” Cô giùng giằng, anh không tồn tại cách nào đành buông lỏng ra.“Em đi nạm đồ trước, tiếp nối nấu cơm, bữa ăn xong bọn họ cùng coi tivi.” Diệp Hàm mùi hương tuôn ra một tràng planer cho đêm hôm của nhì người.“Vậy anh có muốn thay quần áo.” Anh sẽ mặc vest trái thật ko mấy thoải mái.“Nhưng em không tồn tại quần áo của bầy ông.” Cô tò mò nhìn anh.“Vậy anh có thể không mang được không?” Lục Hãn Thư túa cà vạt.“Không cho phép!” Kì cục quá đi! Còn ra thể thống gì nữa! dù chỉ tất cả hai fan trong nhà tuy nhiên cô cũng không thích thấy cỗ dạng kia của anh.“Anh chỉ nên cởi áo khóa ngoài thôi, đần độn ạ!” Anh một thể tay tháo áo khoác, cũng xuất hiện hai nút thứ nhất của áo sơ mày liền lộ ra cơ ngực rắn chắc.“Được rồi, vậy em đi thay áo xống trước.” Cô sở hữu dép trở về phòng mình.Thay một cỗ váy ngủ nhẹ nhàng mềm mịn ngang đầu gối, cô vẫn vuốt vuốt tóc thì phát hiện tại Lục Hãn Thư từ phía sau đang đến gần mình qua tấm gương phản chiếu, cô khẽ mỉm cười, anh dang tay ôm chặt mang cô tự đằng sau.“Lát tối hãy nấu cơm được không? tiếng anh chỉ mong ôm em.” Anh vùi khía cạnh vào cổ của cô, vòng tay ngang eo cô.“Anh không đói bụng sao?”Diệp Hàm Hương cụ cây lược lên, thường xuyên chải tóc nhưng mà tay của anh ấy đã trường đoản cú từ chuyển hẳn qua trước ngực cô, biện pháp lớp vải mềm mịn và mượt mà dùng sức núm chặt nhì chỗ mượt mà của cô, toàn thân cô mềm mại liền bắt đem cổ tay của anh.Tay Lục Hãn Thư lần mò vào phần cổ áo cô, rồi lại dò sâu bên phía trong áo ngực, khuôn ngực mềm mịn không thôi, nụ hôn của anh ấy rơi xuống phần domain authority thịt trơn mịn chỗ gáy, dìu dịu gặm cắn, tương đối thở của anh càng ngày dồn dập, chuyển phiên thân thể cô lại, nâng mông đặt cô ngồi lên bàn trang điểm.Tay anh tìm mẫm từ dưới làn váy, đi sâu vào từng bước một từng bước hướng lên trên, cái tay còn sót lại cũng bận bịu không kém, kéo cổ áo xuống cho tới vai cô, bộ ngực thẳng đứng cao vun vút của cô ấy thoáng chốc bày ra trước đôi mắt anh như thể mời gọi anh hãy mang lại đây xoa dịu, chiếm phần đoạt rước nó. Như nghe được lời kêu gọi, anh tức tốc ôm eo cô, hôn lên ngực cô đồng thời kéo loại quần lót của cô ý xuống.Hai tay Diệp Hàm hương thơm vịn chặt lên bàn son phấn trang điểm để thắt chặt và cố định thân thể, cô bị anh kích thích quá mức, cảm hứng hưng phấn dưng trào làm cho cô bất giác ưỡn cong cỗ ngực, tính năng này như hóa học xúc tác mạnh mẽ có tác dụng anh mất chế ước khẽ cắn đầu ngực cô, cô liền dang tay ôm chầm lấy cổ anh, còn anh thì cũng thuận tình ‘đáp lễ’ mang thân mình dán chặt lên người cô.Lục Hãn Thư thuận núm bế bổng cô lên đi về phía giường, khẽ để thân thể mềm mịn đến tan rời của cô ý xuống, ngắm nhìn thân hình như ngọc như ngà trước mắt rồi dùng sức lực mà mong muốn cô, nhưng mà ‘yêu’ cô thật nhiều.Giường nhỏ tuổi phát ra giờ vang tiết điệu với hành vi ra ra vào vào mạnh mẽ của anh, cô ôm anh thật chặt mặc mang đến vật chắc nịch của anh tiến công táo tợn mẽ, bột phát dữ dội phía bên trong thân thể mềm mịn ướt át của mình, miệng anh vẫn dây dính bao trọn phần ngực của cô không thời gian nào buông ra, có cảm tưởng như anh ước ao khảm khắp cơ thể cô vào sâu bên trong bạn dạng thân anh vậy.Mãi đến khi Lục Hãn Thư mỏi mệt mỏi rã rời, bớt lại tốc độ tiếp đến thì ngừng hẳn, anh ở gục trên thân cô ngơi nghỉ chốc lát.“Nếu một ngày như thế nào đó họ có bé nhỏ cưng, anh sẽ cố kỉnh nào?” Diệp Hàm mùi hương khẽ vuốt vuốt tóc anh, dè dặt hỏi.“Vậy họ sẽ với mọi người trong nhà nuôi lớn bé xíu con, bất cứ là trai giỏi gái, anh hồ hết thương yêu, cưng chiều nhỏ xíu con thiệt nhiều, có được không?” Anh vuốt ve lô má cô.“Nhưng nhưng em vẫn thấy chuyện chúng ta không chỉ nên vấn đề cá thể của nhì đứa, em không biết phải nói cùng với bà ngoại nỗ lực nào nữa…” Cô đãi đằng những băn khoăn lo lắng từ trước đến nay với anh.“Bà nước ngoài của em… làm phản đối em cho tới lui với anh đúng không?” Anh rời khỏi người cô, nằm vật xuống kề bên cô.“Ừm, bà ngoại không cho phép em có quan hệ cùng với anh vì chưng vì bi kịch của chị em em đã khiến cho bà ngoại đau buồn rất nhiều, từ kia bà ngoại em hoài nghi tưởng những người giàu sang, mà lại anh không còn lần này mang đến lần không giống lại….”“Không sao cả, anh đã từ từ chứng minh để bà ngoại gọi anh, tin cẩn anh, anh nhất mực sẽ đem lại hạnh phúc cho em.” Anh ôm chặt cô vào lòng, nhẹ nhàng thỏ thẻ.“Ừ, bọn họ cùng nhau vắt gắng, minh chứng cho bà ngoại thấy em với mẹ trọn vẹn không bắt buộc là ‘hai hình ảnh một cuộc đời’ như bà ngoại vẫn thường nói.” Cô ngửng đầu mỉm cười nhìn anh.Anh ngẩn ngơ quan sát cô. Lại là nụ cười này, khi tâm tư nguyện vọng anh băn khoăn lo lắng đến u ám và mờ mịt thì nụ cười tỏa nắng như ánh nắng mặt trời này vẫn chiếu rọi vào lòng anh, xóa không còn mọi ưu tư phiền muộn, khiến tâm trạng anh tươi đẹp hẳn lên. Lần nào nụ cười của cô cũng làm anh rung động, và hiện giờ cũng không ngoại lệ, anh thích thú cười theo.“Anh đói bụng rồi, nấu bếp cơm mang đến anh ăn uống đi.”Lục Hãn Thư vùng dậy mặc áo xống vào, cô cũng khoác lại cái váy ngủ vào người, hai fan một trước một sau bước vào gian bếp.“Anh hãy góp em cắt củ hành.” Diệp Hàm Hương chuẩn bị vo gạo thì với tay lên kệ lấy hành tây đưa cho anh.“Cái này yêu cầu làm sao?” Anh hiếu kỳ cầm củ hành rồi quan sát cô.“Cái kia anh mang đi rửa sạch rồi cắt thành miếng cho em.” Diệp Hàm Hương quay đầu nhún vai nhịn cười.Lục Hãn Thư lưỡng lự phải luân chuyển sở có tác dụng sao, chú ý sang cô, tiếp nối đem hành tây rửa qua nhì lượt, rồi đặt lên tấm thớt, ban đầu cầm dao.Diệp Hàm Hương dường như không nhịn được nữa mà nhảy cười, nhưng lại cô vẫn rất là khống chế làm cho anh không phát hiện.“Tại sao cái đó lại như vậy…” Anh lưỡng lự dùng tự gì để hình dung ra củ hành tây này lại làm khó với anh như thế, anh chưa từng xuống bếp nên do dự cắt hành tây như thế nào.Diệp Hàm Hương xoay đầu lại thấy anh vẫn lau nước mắt, cô nhịn không được ôm bụng cười to.“Xem ra em sẽ trêu anh, em biết trước cắt củ hành sẽ do vậy thế này, khi dễ dàng anh đắn đo sao.” Anh vẫn vệ sinh lau khóe mi vẫn chảy nước đôi mắt kia, cỗ dạng đó làm cho cô thấy bi thương cười.“Lấy khăn giấy lau cho sạch đẹp đi, để đó mang lại em.” Diệp Hàm Hương đưa khăn giấy mang lại anh, mong mỏi lấy nhỏ dao trường đoản cú tay anh.“Để anh làm, thủ túc em vụng về, lỡ bị yêu quý thì lại trách anh.” liên tiếp bị rã nước mắt, anh vẫn giảm cho kết thúc củ hành tây.“Hãn Thư, cảm ơn anh!” Diệp Hàm hương cảm kích chú ý anh.“Ừ? Sao đùng một cái lại đi cảm ơn anh?” Lục Hãn Thư dồn phần củ hành đang cắt xong xuôi vào một cái tô, lại thường xuyên cắt hành tây, hiếu kỳ nhìn Diệp Hàm Hương.“Bởi vì chưng nơi đây… đã siêu rất lâu không tồn tại không khí gia đình, em cảm thấy phòng ốc số đông lạnh tanh hiu quạnh, nhưng mà giờ có anh thì lập tức êm ấm hẳn lên, em cảm thấy rất hạnh phúc.” Cô quan sát quanh gian bếp nhỏ bé, mỉm cười nói.“Nếu như em thích, hằng ngày anh đông đảo ở bên cạnh em.” Anh đi tới ôm cô.“Hãn Thư, không biết tại sao khi ở bên anh, em cảm xúc mình là người niềm hạnh phúc nhất trên quả đât này, nhưng chính vì quá hạnh phúc, hạnh phúc đến mình cũng không thể tin được đây là thật, chỉ rất có thể né né đồng thời khước từ nó, sợ một ngày nào đó niềm hạnh phúc này mất tích đi, trải qua sự êm ấm cuồng nhiệt độ là tối đông lanh tanh cô đơn, vẫn đứng sống thiên đường bùng cháy rực rỡ trong chốc lát lại rơi vào chốn âm ti tối tăm, em quả tình không bí quyết nào chịu đựng nổi sự biến hóa đột ngột đó.” Cô dán phương diện mình vào lồng ngực anh, “Bệnh em nặng nề lắm rồi có bắt buộc không?”

Chuyên mục: Y tế sức khỏe